Bé gái 7 tuổi tặng bạn chiếc điện thoại iphone 7 mới cứng để học online, xem bức thư lại càng thấm thía từng câu

“Mẹ ơi nắm là nhỏ được học online giống chúng ta rồi hả mẹ? cụ là bé cũng học tập Zoom hả mẹ?" nhỏ nhắn Tùng Linh với Hiếu Nghĩa reo lên, mừng thầm khi nhận được chiếc điện thoại có thể vào mạng học trực tuyến.

Bạn đang xem: Bé gái 7 tuổi tặng bạn chiếc điện thoại iphone 7 mới cứng để học online, xem bức thư lại càng thấm thía từng câu


*
Bức thư mạnh khỏe thường quân - bé nhỏ Hải Anh (trái) viết nhờ cất hộ kèm món quà ý nghĩa và thư cảm ơn của Tùng Linh (phải). (Ảnh: SCDI)

Những ngày cuối tháng Chín, mạng làng mạc hội share một bức thư tay được viết nắn nót với nội dung: "Chào bạn, tớ tên là Nguyễn Hải Anh, trong năm này tớ 7 tuổi. Tớ ở Bắc Ninh. Mẹ tớ nói, bạn không có điện thoại cảm ứng để học Zoom, đề nghị tớ và bà mẹ gửi khuyến mãi ngay bạn chiếc điện thoại này. ý muốn bạn học tập thật tốt!" Đi kèm với bức thư một loại iPhone cùng sạc, sim 4G với thẻ nạp điện thoại cảm ứng thông minh khiến ai nấy phần lớn xúc động.

Người may mắn được nhấn món vàng là nhỏ bé Bùi Tùng Linh, học viên lớp 4 nghỉ ngơi trường Tiểu học tập Nghĩa Dũng (Phúc Xá, ba Đình, Hà Nội). Để tỏ lòng cảm kích, cậu bé cũng cảnh giác hồi âm trong bởi lá thư được viết nắn nót bằng mực tím: “Anh sẽ nỗ lực học thật tốt, anh sẽ lưu lại gìn dế yêu em tặng kèm cho anh.”

Chắp cánh tinh thần hiếu học

Buổi sáng mùa thu, ngôi nhà rập rình nằm bên trên mép sông Hồng vang lên tiếng trả lời bài học. Hôm nay, Tùng Linh (lớp 4) cùng em trai Hiếu Nghĩa (lớp 3) hồ hết học Toán, giờ đồng hồ Việt thuộc hai môn Thể dục và Âm nhạc.

Gọi là “bồng bềnh” bởi nơi hai anh em đang ở là căn nhà nổi dưới chân cầu Long Biên. Khu nhà ở được chắp vá từ phần đông tấm cót tre, gia cố bằng bạt vật liệu bằng nhựa bọc bao quanh để phòng mưa, gió. "Móng" là phần nhiều thùng phuy trống rỗng được kết lại nhằm bảo trì trạng thái nổi cho căn nhà. Xóm đồn đại này vốn là nơi triệu tập của hàng trăm hộ gia đình nghèo đến từ các tỉnh, thành tới thủ đô hà nội để mưu sinh tuy nhiên thu nhập rất thấp không đầy đủ tiền để thuê nhà cùng bề mặt đất.


*
Nhà phao trên sông Hồng của hai bạn bè Tùng Linh (trái), Hiếu Nghĩa. (Ảnh: Minh Anh/Vietnam+)

Vừa hết giãn cách, chị Thu Trang – bà mẹ của hai anh em quay lại với công việc tạp vụ tại những tiệm spa nhỏ, tuy nhiên buổi đi, buổi nghỉ. ông chồng chị bị tật sống chân, ko thể làm việc nặng cơ mà cũng không thể mở lại tiệm nước phải cứ đến giờ học của hai con, anh đề nghị bế cậu út ra bên ngoài chơi nhằm không làm cho ồn.

Đưa ánh mắt về phía con tàu rẽ sóng phía xa, chị Trang nói rằng từ phần lớn đợt nghỉ học do giãn biện pháp COVID-19 đầu tiên cho tới trước khi bao gồm điện thoại, đều cuộc học online với thầy giáo trên lớp của Tùng Linh, Hiếu Nghĩa đều vươn lên là học offline với mẹ.

“Hàng ngày tôi nhấn tin nhắn cô giao bài cho các con vào sách giáo khoa, sách bài xích tập” chị kể với giơ ra dế yêu feature (điện thoại phổ thông) lâu đời không thể liên kết mạng. “Có nhiều bài xích không biết dạy vắt nào trong khi con ko được nghe giảng yêu cầu tôi nên gọi năng lượng điện trực tiếp để nhờ cô giáo.”

Thế rồi, vào trong 1 ngày vào cuối tháng Chín, gia đình chị Trang cảm nhận thông báo sẽ có được "mạnh hay quân" tặng thiết bị cho con học trực tuyến thông qua chương trình “Cùng em đến trường” của Trung tâm cung ứng Sáng loài kiến Phát triển cộng đồng (SCDI). Mừng mừng tủi tủi, cả nhà như buông bỏ được gánh nặng lâu nay nay về vấn đề học của nhỏ mình.


*
Hiếu Nghĩa cặm cụi làm bài xích tập giờ Việt. (Ảnh: Minh Anh/Vietnam+)

“Mẹ ơi, chũm là bé được học tập online giống chúng ta rồi hả mẹ? thay là bé cũng học Zoom hả mẹ?” là những câu hỏi dồn dập kèm giờ hò reo, không nén được cách biểu hiện hào hứng của hai bằng hữu khi nhận ra món xoàn quý giá, trong số đó có một chiếc vày bạn nhỏ 7 tuổi ở tp bắc ninh gửi tặng. Do lẽ, suốt thời gian dài không có điện thoại, hai anh em nơm nớp lo sau này không theo kịp bài học, học kém hơn chúng ta thì không được lên lớp.

Xem thêm: Vụ Tai Nạn Xe Container Va Chạm Xe Máy, Cụ Ông Tử Vong Thương Tâm

Chiếc bàn học tập của Hiếu Nghĩa vẫn gãy đôi mấy từ bây giờ vì cũ, mủn mà lại cậu nhỏ bé chẳng quá nhọc lòng bởi từ bỏ khi gồm điện thoại, những bài dạy của cô giáo được tức tốc mạch hơn, những bài tiếng Việt, phép nhân tất cả nhớ không làm cực nhọc Nghĩa các như trước.

Dù không có bất kì ai quản tuy thế ngày nào thì cũng vậy, Tùng Linh và Hiếu Nghĩa tự giác mở máy smartphone để vào học tập Zoom đúng giờ. “Bọn nhỏ cứ trường đoản cú học, tự làm bài tập nỗ lực này thì phụ huynh không bắt buộc lo lắng,” Tùng Linh vừa nói, nhị tay cấp tốc nhẹn xếp sách thành một ông chồng cho gọn gàng gàng. Trên chiếc bàn học, Tùng Linh đặt một hộp nhỏ tuổi để gác dế yêu khỏi đổ xuống.

Khó khăn vẫn ông xã chất

Hai chiếc smartphone dù đã sút gánh nặng, nhưng mà vẫn không ngớt nỗi lo lắng với mái ấm gia đình chị Trang. Trước kia, khi tham gia học bán trú bên trên lớp, tiền ăn uống của hai anh em tốn xấp xỉ 3 triệu đ - gần như tổng thể thu nhập hàng tháng của chị. Số tiền trang trải cuộc sống dựa vào cửa hàng nước của anh...

Vừa qua, thành phố giãn cách cần suốt từ thời điểm tháng Năm tới mon Chín, nhì vợ ông xã không có việc làm, đầy đủ xu ở đầu cuối tích cóp được cũng phải chi ra chi tiêu. Không còn tiền, chúng ta sống nhờ vào nguồn cung cấp của các nhóm thiện nguyện.


*
Hai bạn bè Tùng Linh, Hiếu Nghĩa ở sân nghịch từ ống, lốp cũ do những nhóm thiện nguyện chế tạo ra. (Ảnh: Minh Anh/Vietnam+)

“Trước dịch, công ty chúng tôi được một số trong những nhóm trường đoản cú thiện lo 1 phần tiền học cho những con, thi thoảng có những nhóm thiện nguyện mang đến gạo, cho mì tôm. Nhị vợ chồng tôi thì ăn gì rồi cũng xong, tuy nhiên tôi vẫn nên lo để sở hữu rau, thịt cho những cháu. Vắt nhưng, mọi khi được mang lại sữa, các anh phệ không uống cơ mà nhường lại hết cho đứa út chưa đầy hai tuổi,” chị Trang ngậm ngùi.

Cả công ty sống lênh đên trên sông, nguồn điện rất ít của mái ấm gia đình đến từ nhì tấm pin năng lượng Mặt Trời nhỏ trên mái, sạc cả ngày mới đầy đủ tích trữ đủ đến buổi đêm. Cực nhọc và nguy hại nhất vẫn chính là vào mùa mưa bão, gió lớn nước lớn. Nhiều hôm mất điện, anh chị em lại ôm nhau trong tòa nhà tạm về tối thui, nghe giờ đồng hồ nước vỗ ì oạp...

Ngồi nhìn các con hồn nhiên nô đùa, chị Trang bảo chỉ muốn hết dịch để hai vợ ck có thể đi làm, kiếm thu nhập cá nhân chu cấp cho những con ăn học.

“Khi tp hà nội trở lại trạng thái bình thường tôi sẽ đi tìm thêm việc để nâng cấp thu nhập, cho các con bữa cơm có thịt, tới trường cho bằng các bạn bằng bè. Chỉ gồm cho bé học, cửa hàng chúng tôi mới mong thoát khỏi cái nghèo,” chị Trang hy vọng./.