Truyện Không Bao Giờ Khóc

thành phầm bộ combo Sách Sách hút khách Sách mới Sách sắp kiến tạo Sách tài chính Dummies Sách phụ huynh Beebooks Phật Pháp Ứng Dụng văn hóa truyền thống - giáo dục đào tạo New me Hikari Light Novel Coloring Books Nonbook Toán song ngữ Sách Văn học
*

Mọi người thường nhận định rằng trái tim Tử Thần thì đã chết và mang trong mình 1 màu đen xám xịt như than đá, nhưng điều đó không đúng. Dưới lớp áo choàng đen như mực của mình, trái tim Tử Thần có red color tươi như hoàng hôn cùng đang đập cùng với một tình yêu lớn giành cho sự sống.

Bạn đang xem: Truyện không bao giờ khóc

Cái chết là 1 trong điều gì đó vượt vượt sức tưởng tượng của những đứa trẻ, yêu cầu Tử Thần đã quyết định trả lời thắc mắc của Leah bằng một câu chuyện, với hi vọng rằng nó đang giúp lũ trẻ gọi được tại sao cái chết là một phần tự nhiên và thiết yếu của sự sống.

*

Câu chuyện ban đầu với hai bằng hữu tên là Sorrow (Nỗi buồn) cùng Grief (Sự nhức khổ), sống phần nhiều tháng ngày “chậm chạp và nặng nài ” vào một thung lũng tối tăm, vày họ chẳng bao giờ ngửa mặt nhìn lên, bởi “họ chẳng khi nào nhìn lên đa số gì đang ra mắt trên phần đa đỉnh đồi”.

Trên đỉnh đồi đó, có hai bà mẹ tên là Joy (Niềm vui) và Delight (Sự hân hoan) đang sống. Trên đó tràn ngập tia nắng mặt trời, và mọi ngày của họ ra mắt trong hạnh phúc. Khi quan sát xuống bên dưới thung lũng, hai người mẹ cảm thấy rằng một điều nào đấy đã mất đi. Bọn họ không rõ đó là điều gì, nhưng mà họ có cảm giác rằng chẳng thể tận hưởng niềm niềm hạnh phúc này một biện pháp trọn vẹn.

Khi Tử Thần đã kể câu chuyện, Leah bé nhỏ đã ngúc ngoắc cái đầu, và dự kiến được điều gì ra mắt tiếp theo – nhị người nam nhi đã gặp mặt hai bạn con gái, chúng ta yêu nhau và sinh sản thành hai cặp cân nặng bằng: Sorrow cưới Joy, còn Grief cưới Delight.

Xem thêm: Top 8 Địa Chỉ Massage Ở Sài Gòn Giúp Thư Giãn, Top 5 Địa Chỉ Massage Thư Giãn Ở Tp

Tử Thần nói với lũ trẻ rằng: Đó là cuộc sống đời thường – sự sống luôn đi cùng với chiếc chết… Điều gì sẽ diễn ra nếu cuộc sống có này mà cái chết không tồn tại đó? Ai rất có thể yêu mọi ngày nắng và nóng nếu trước đó chưa từng trải qua hầu hết ngày mưa? với ai rất có thể ước ao ánh nắng ban ngày nếu trước đó chưa từng trải qua đêm tối?

Bằng phương pháp nào đó, bầy trẻ cảm thấy rằng đó là một điều đúng theo lý. Tuy vừa lòng lý, cơ mà thật buồn.

Đoạn, Tử Thần vùng lên khỏi bàn với bước lên trên cầu thang, đứa nhỏ xíu trai nhỏ tuổi nhất lao ra chặn lối đi của Tử Thần. Cơ mà đứa anh to hơn đã đặt tay mình lên vai em, an ủi rằng hãy nhằm Tử Thần làm cho nốt trách nhiệm của ông ta.

Một lát sau, phần đa đứa trẻ em nghe thấy hành lang cửa số trên lầu được mở ra. Và, tiếng Tử Thần đựng lên như 1 lời ru nhẹ nhàng mà bi thiết thảm: “Hãy bay đi, linh hồn. Hãy cất cánh thật xa nơi này.” bọn chúng vội vã tiến bước lầu, nơi người bà của chúng đã ra đi vĩnh viễn – đó là khoảnh khắc âu sầu nhất đối với 4 đứa trẻ, mà lại lại được phủ quanh trong sự yên ổn bình, ấm cúng đến kỳ lạ kỳ.

Tấm màn cửa ngõ khẽ tung lên trong một cơn gió dịu buổi sáng. Nhìn gần như đứa trẻ, Tử Thần khẽ nói: “Các con cháu hãy khóc, hãy nhức lòng, nhưng lại đừng bao giờ gục ngã. Hãy để đều giọt nước mắt khổ cực và khổ sở này giúp những cháu bắt đầu cuộc đời của chính mình một lần nữa.”

*

Kể từ đó về sau, mọi khi những đứa trẻ mở cửa sổ, chúng lại lưu giữ về bạn bà sẽ quá cố. Lúc cơn gió nhẹ thổi đến, chúng lại cảm thấy như bà sẽ vuốt ve sầu khuôn phương diện của mình.

Những triết lý này sẽ còn lắng mãi trong thâm tâm bạn đọc: “Các cháu hãy khóc, hãy nhức lòng, tuy vậy đừng bao giờ gục ngã. Hãy để phần đông giọt nước mắt khổ cực và đau đớn này giúp các cháu ban đầu cuộc đời của chính mình một lần nữa.”

“Nó tương tự như sự sống và chiếc chết các cháu ạ. Sự sống bao gồm còn quý hiếm không giả dụ thiếu vắng cái chết? Còn ai tận hưởng những ngày nắng nếu như không trải qua mọi ngày mưa? Còn ai hy vọng mỏi ngày mới còn nếu như không trải qua tối dài?”