Nước Sông Quên Đặng Quên Tình

Đây là truyện ngôn tình cổ đại đầu tiên mình đọc (vốn định thử nghiệm với Bộ Bộ Kinh Tâm trước nhưng thấy bảo phim bám sát truyện nên thôi). Mình vốn không đánh giá cao văn phong ngôn tình, nhiều lúc nghe như kiểu ngôn ngữ giao tiếp trong đời sống chắng có tính “ văn chương” gì cả. Bởi vậy luôn dè đặt với ngôn tình cổ trang bởi cung cách nói chuyện, phong thái, lối sống của người xưa, đặc biệt là người sống trong cung luôn rất mực thước. Có rất ít tác giả có sự hiểu biết, nghiên cứu kĩ lưỡng về bối cảnh lịch sử, cách sống của họ để có thể diễn tả chính xác hoặc là biết nhưng không đủ tài để tả. Đông Cung là truyện giả tưởng về bối cảnh và thời đại cho nên không sợ sai lệch lịch sử thế nhưng khi đọc mình vẫn không khỏi thất vọng với cách hành văn của tác giả. Truyên được kể theo ngôi thứ nhất, nhân vật xưng tôi là Tiểu Phong. Dù biết nàng là cô gái nhí nhảnh, lại xuất thân từ miền thảo nguyên hoang dã nên có thể không câu nệ lắm về vấn đề phép tắc ( hơi giống Tiểu Yến Tử vậy). Nhưng dù sao nàng cũng đau phải là cô gái giang hồ, nàng là một công chúa từ trong trứng nước. Vậy mà cách tác giả kể lại những lời nàng tự nói với mình nhiều lúc nghe rất “thô”, văn phong chẳng khác gì hiện đại, Tiểu Phong đâu có xuyên không gì đâu, đặc biệt là đoạn này (mình chưa thấy ai miêu tả hôn là gặm đùi gà)

Sau cùng tôi mới vừa hé miệng, tính gào to, cánh tay hắn lại siết chặt, tôi càng bị áp sát, tôi vừa định mở mồm, đầu lưỡi hắn đã lao vào trong.

Bạn đang xem: Nước sông quên đặng quên tình

Buồn nôn quá đi mất!

Tôi nổi da gà toàn thân, lông tơ cũng dựng đứng cả lên, vậy mà hắn gặm môi tôi áááááááááááá! Đấy là môi của tôi! Nó không phải móng giò! Cũng không phải gà nướng! Càng không phải đùi vịt đâu nhé! Hắn ôm tôi rồi gặm ngon lành….hắn vừa gặm vừa lần mò quần áo, may mà trên thắt lưng có 1 nút chết, nếu không vạt áo đã bị hắn xé toang rồi, giờ đến váy cũng sắp bị hắn xé thì tôi khỏi sống nữa cho xong

Căm! Uất! Lắm! Rồi!

Tôi liều mạng cắn hắn 1 cái, thế rồi gập chân hung hăng đá hắn!

Hay đoạn này: Tôi níu chặt vạt áo hắn, học cách hắn, gặm môi hắn, đùi gà đùi gà đùi gà này….cứ coi như đang gặm đùi gà vậy! Tôi gặm! Này thì gặm! Gặm gặm gặm!

Phỉ Ngã Tư Tồn được mệnh danh là “bi tình thiên hậu” một trong bốn tứ tiểu thiên hậu. Nói chung, phong cách của bà đúng là buồn nhưng không đọng lại lâu. Và không biết có phải mình tâm hồn sắt đá không mà đọc nhiều truyện của bà dù rất bi kịch nhưng mà sorry, em chẳng thấy buồn gì cả. Bởi đơn giản, cái mâu thuẫn, giằng xé, thủ đoạn trong truyên không đủ thuyết phục để dẫn tới bi kịch. Điểm vô lý thì nhiều chất đống. Có cảm giác tác giả đang cố gồng lên để lấy nước mắt người xem (giống với một số tác phẩm của Tân Di Ổ). May thay, Đông Cung không nằm trong số đó. Sự bi kịch ở đây là hợp lí ,“ đáng buồn”, nhân vật không cư xử như những kẻ thiếu não để tiêu cực hóa vấn đề. Thế là đã đáng khen rồi.

Định mệnh bắt đầu từ bốn năm trước, nàng công chúa của đất nước Tây Lương xinh đẹp, tự do tự tại, luôn được vua cha yêu chiều hết mực, Tiểu Phong tình cờ gặp và yêu Cố Tiểu Ngũ – anh chàng buôn chè đến từ Trung Nguyên. Nàng trao cho hắn tình yêu đầu đời trong sáng và thuần khiết nhất. Hắn cũng đã phải lòng nàng, tình nguyện bắt một trăm con đom đóm để lấy nàng về làm vợ.

Thế nhưng, đau đớn thay, bi kịch xảy ra vào đúng ngày cưới của nàng. Tây Lương bị Trung Nguyên xâm lược. Bộ tộc Đột Quyết bị sát hại hàng loạt. Nàng mất tất cả chỉ sau một đêm: gia đình, người thân, bạn bè, đất nước. Đám cưới với Cố Tiểu Ngũ mà nàng yêu ấy cũng tan thành mây khói. Giờ phút Cố Tiểu Ngũ bỏ đi trong nghi thức trao dây lưng cho nàng cũng là lúc nàng đã vĩnh viễn mất đi chàng. Bởi chàng đâu đơn thuần là anh chàng nghèo bán chè đó đâu.

Khi chàng leo lên ngựa, chàng ngay lập tức lột mặt nạ thật của mình – thái tử Trung Nguyên, Lí Thừa Ngân. Phải, chính hắn là Cố Tiểu Ngũ mà nàng yêu đó. Hắn chính là người trực tiếp sát hại hàng vạn người của quê hương nàng. Hắn biến nàng thành kẻ “ cõng rắn cắn gà nhà” tiếp cận nàng, lợi dụng nàng. Nàng hiểu rằng tất cả chẳng phải là tình cờ. Hắn đã sắp đặt hết từ trước. Cả nhà nàng rơi vào cái bẫy của hắn mà không ai biết. Sụp đổ, thất vọng tột cùng, nàng quyết định trả giá cho sai lầm của mình bằng cách nhảy xuống sông Quên. Nàng muốn quên đi tất cả, quên đi tình yêu với hắn. Nhưng có một điều nàng không ngờ tới, hắn cũng nhảy xuống đó cùng nàng.

Nhưng bi kịch chẳng dừng lại ở đấy. Nàng cùng hắn được cứu sống. Nàng được phong là Thái tư phi, trở thành công chúa cầu thân với điều kiện Tây Lương là chư hầu của Trung Nguyên. Nút thắt là ở chỗ cả hai đều mất trí nhớ. Họ không còn kí ức gì về chuyện xảy ra 4 năm trước.

Nàng tuy là Thái tử phi, chủ nhân của Đông Cung nhưng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa với hắn. Thê tử hắn sủng ái là Triệu Lương Đệ kia. Nàng cũng chẳng buồn bận tâm, Ngược lại, hắn chẳng bao giờ đặt chân đến Đông Cung này càng khiến nàng cảm thấy tự do. Nàng vốn sống phóng khoáng, Đông Cung tù túng kia sao mà giam được nàng. Nàng trốn ra khỏi cung, đi chơi kĩ viện, uống rượu, đuổi băt cướp. Cuộc sống này tuy chẳng quá hạnh phúc, hằng đêm nàng vẫn hay nhớ về cha mẹ, quê hương thế nhưng nàng vẫn có thể sống được. Chẳng phải chỉ cần nàng yên bình làm Thái tử phi thì Tây Lương sẽ không bị đe dọa sao.

Thế nhưng trời xanh trêu người. Tên Lí Thừa Ngân kia, nàng với hắn như chó với mèo. Hễ cứ gặp nhau là cãi nhau om sòm. Nàng chẳng đụng gì tới Triệu Lương Đệ của hắn vậy mà hắn luôn vô cớ gây sự với nàng. Hắn luôn cho rằng nàng cố ý gây khó dễ cho người con gái hắn yêu. Hắn đe dọa nàng, mắng nàng, đụng tay đụng chân với nàng rồi thậm chí là mách lẻo với thái hậu. Nàng cũng chẳng vừa, không bao giờ chịu thua. Họ cứ nói qua nói lại, đánh nhau, chửi nhau như những đứa trẻ cho đến khi mệt lử mới thôi. Bạo lực vậy thôi chứ thời gian này, giữa nàng với hắn chẳng thiếu những giây phút ngọt ngào. Có một phân đoạn làm mình thấy rất buồn cười :

Hắn bị tôi đá trúng 1 bên, không còn nhúc nhích nổi. Tôi bật dậy, lao như bay, ngồi thụp xuống lượm thanh đao của A Độ lên, cứa 2 3 nhát cho đứt phăng đống dây dợ lằng nhằng trên tay, xong xuôi tôi đã kề đao ngay cổ hắn: “Lí Thừa Ngân! Hôm nay ta liều mạng với ngươi!”

Lí Thừa Ngân thẫn thờ liếc tôi 1 cái, vừa cúi đầu nhìn thanh đao, tôi dí đao sát thêm chút nữa, uy hiếp hắn: “Chuyện ngày hôm nay không cho phép ngươi được tiết lộ ra ngoài, bằng không ngay tối nay ta sẽ sai A Độ đến giết ngươi!”

Lí Thừa Ngân chống tay chễm chệ ngồi, như thể bên cổ chẳng hề có thanh đao sắc bén không gì đọ được, bỗng đâu biến thành một kẻ vô lại: “Chuyện gì ngày hôm nay—-mà không cho phép ta được tiết lộ ra ngoài?”

‘Chuyện ngươi hôn ta, còn nữa….còn….hừ! Dù gì đi chăng nữa, chuyện hôm nay cấm ngươi không được nhắc đến! Bằng không ta cho ngươi chết ngay tại chỗ!”

Hắn lại dí cổ lại gần lưỡi đao hơn: “Thế nàng giết ta luôn đi vậy….nàng như thế là mưu sát tướng công đấy nhé! Còn nữa, nàng mà dám động đến một sợi lông măng của ta thôi, phụ hoàng của ta lập tức sẽ dấy binh, đi đánh Tây Lương của các nàng!”

Hắn dường đường là thái tử một nước, trước mặt người khác luôn tỏ vẻ uy nghiêm, lạnh lùng. Vậy mà khi đối diện với nàng, hắn lại để nàng năm câu ba điều cãi lại, hắn nói một thì nàng nói hai. Nàng thậm chí còn đánh hắn, làm hắn bị thương nhưng hắn chẳng bao giờ để ý. Hắn ra tay lại thì cũng chỉ là để chọc nàng tức điên lên. Hắn rất thích thú muốn xem khi nàng tức giận thì có thể làm những gì. Trong hoàng cung giả dối này, nàng là thứ chân thật, đơn thuần nhất. Hắn biết mình đã thích nàng, chỉ là, cách thể hiện tình yêu của hắn vô cùng sai lầm.

Đúng là oan gia rồi cũng thành yêu. Sự cảm kích của Tiểu Phong với Lí Thừa Ngân khi hắn đỡ một mũi tên cho mình dần dần cũng biến thành tình yêu. Nhưng số phận nghiệt ngã. Lúc nàng phát hiện mình đã phải lòng hắn thì cũng là lúc kí ức 4 năm trước ùa về. Tất cả, tất cả mới chỉ như ngày hôm qua. Nỗi đau trước kia lại một lần nữa khắc sâu trong tâm trí nàng. Nàng lại chỉ có thể trách mình xuẩn ngốc đem lòng yêu hắn lần nữa. Giờ đây, nàng làm sao đối diện với hắn, với tình yêu dành cho hắn đây? Nàng ý thức hắn không phải là kẻ tốt đẹp gì. Nếu hắn biết nàng yêu hắn, hắn nhất định sẽ lại lợi dụng nàng làm ra bao nhiêu việc nữa. Nàng không phải là quân cờ trong tay hắn, nàng phải tìm cách thoát khỏi hắn. Và nàng quyết định dùng cái chết để giải thoát. Lí Thừa Ngân đã mất đi nàng mãi mãi.

Xem thêm: Ứng Dụng Chỉnh Sửa Ảnh Cho Lumia, Phần Mềm Chỉnh Sửa Ảnh Trên Windows Phone

Có nhiều bạn đọc đặt câu hỏi Lí Thừa Ngân có yêu Tiểu Phong không. Chắc chắn là yêu. Thế nhưng, khác với tình yêu của Tiểu Phong, nó không đơn thuần và lẫn tạp chất. Hắn vẫn tính kế với nàng, không chỉ một lần đưa nàng vào tình thế nguy hiểm để bắt được người hắn muốn. Trong truyện này hắn vừa đáng trách vừa đáng thương. Vẫn biết từ xưa đến nay để lên cái ngôi vị cửu ngũ chí tôn ấy khó biết bao, có nhiều việc là do bất đắc dĩ. Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn cũng đánh giá quá thấp Tiểu Phong. Hắn chẳng áy náy khi lừa nàng một phần vì dù hắn làm gì cũng sẽ đảm bảo không ảnh hưởng tới tính mạng của nàng phần khác vì có lẽ hắn nghĩ nàng sẽ ở bên hắn suốt đời khi hắn lên làm vua rồi thì sẽ đền đáp cho nàng. Nhưng hắn đã nhầm. Nàng ngây thơ chứ không ngốc. Nàng không bao giờ lợi dụng người khác thì cũng sẽ không bao giờ chịu được người khác làm vật với mình hơn nữa đó còn là người nàng yêu. Nàng đã hoàn toàn mất niềm tin vào hắn, thậm chí sợ hắn, đề phòng hắn.

Tất nhiên, hắn cũng rất đáng thương. Bởi hắn là người sẽ ngồi lên ngôi vị đế vương, hắn chẳng thể cho nàng một tình yêu trọn vẹn như bao người khác. Dù hắn có muốn nhưng cũng không thể. Ngẫm lại, có thể thấy hắn đã làm rất nhiều điều để bảo vệ nàng. Hắn đầu gối tay ấp với Triệu Lương Đệ kia để lấy cô ta làm lá chắn bảo vệ nàng, ngay từ đầu hắn đã có ý định đưa nàng lên làm hoàng hậu sau khi hắn lên ngôi. Nếu hắn không bao che cho nàng, liệu một cô gái hiền lành, không có gia đình làm chỗ dựa như nàng có thể ung dung làm một Thái tử phi tự do tự tại suốt 3 năm như thế không? Chắc chắn là không. Hắn không sủng ái nàng vì không muốn đẩy nàng vào cuộc chiến thâm cung. Nhưng hẵn vẫn ghen với Cố Tiểu Ngũ, Tiêu Kiếm đó thôi.

Tiểu Phong, đừng trách hắn nữa. Khi nàng ra đi, hắn cũng đã phải một mình gặm nhấm nỗi cô đơn trong suốt 30 năm còn lại rồi. Hắng không màng đến tửu sắc. Hắn tự huyễn hoặc mình nàng vẫn còn sống. Nàng chỉ là giận hắn mà bỏ về Tây Lương thôi. Hắn chẳng thể tin nàng đã chết vì cách hắn đối xử với nàng.

Xin kết thúc bài viết bằng những câu hát đầy ám ảnh cuối truyện:

“Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về…Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…”