LÀM THẾ NÀO ĐỂ BIẾT MÌNH THỰC SỰ MUỐN GÌ

Chúng ta chịu đựng chủ yếu không phải vì điểm yếu mà là vì ảo tưởng của chúng ta. Không phải chúng ta bị ám ảnh bởi thực tế mà bởi những hình ảnh mà chúng ta đã đặt vào vị trí của thực tế. Trong khi đó, thực tế - ví dụ như địa chỉ nhà, những thực tế bình thường trong cuộc sống hàng ngày - ẩn ẩn đằng sau và ít được chú ý. Khi chúng ta hét lên với các con số nhấp nháy và ngấu nghiến những tin tức giải trí mà cánh săn tin bới móc, cuộc sống vẫn đang diễn ra.

“Chúng ta không biết mình muốn gì nhưng chúng ta có trách nhiệm về chúng ta là ai – đó là sự thật.” - Jean-Paul Sartre

“Nếu tôi nhìn nhận cuộc sống của mình một cách chân thật, tôi nhận thấy nó bị chi phối bởi một số lượng nhỏ sự kiện lặp đi lặp lại mà tôi tham gia.” - Christopher Alexander, một kiến trúc sư.

Bạn đang xem: Làm thế nào để biết mình thực sự muốn gì


Một khi hiểu được rằng bạn là những gì bạn muốn và bạn có thể lập trình lại mong muốn của mình, thì nhiệm vụ trước mắt là biết bạn muốn có gì trong đời và làm cách nào để muốn điều đó. Bạn có thể làm điều đó bằng: 1. Thử nghiệm và tìm kiếm những trải nghiệm trực tiếp. Và 2. Tìm đến những người cũng muốn những điều tương tự

Trải nghiệm trực tiếp: Nhìn mọi thứ theo đúng bản chất

“Chúng ta chịu đựng chủ yếu không phải vì điểm yếu mà là vì ảo tưởng của chúng ta. Không phải chúng ta bị ám ảnh bởi thực tế mà bởi những hình ảnh mà chúng ta đã đặt vào vị trí của thực tế. Trong khi đó, thực tế - ví dụ như địa chỉ nhà, những thực tế bình thường trong cuộc sống hàng ngày - ẩn ẩn đằng sau và ít được chú ý. Khi chúng ta hét lên với các con số nhấp nháy và ngấu nghiến những tin tức giải trí mà cánh săn tin bới móc, cuộc sống vẫn đang diễn ra.” - New Philosopher (Tạp chí Triết gia mới), số thứ 10.

“Không phải sự làm lụng khiến một người trở nên thao thức, mà ấn tượng sai lầm về mọi thứ khiến cho họ phát điên.” - Seneca, Tranquility of Mind (Sự tĩnh lặng của tâm trí)

Thông thường, chúng ta muốn sai thứ vì sự sai lệch về cách nhìn. Chúng ta không thể muốn đúng vì chúng ta không thể nhìn đúng.

Một trong những cách tốt nhất để luôn biết bạn muốn gì là chú ý đến những trải nghiệm trực tiếp của bạn, luôn để tâm với những gì đang thực sự diễn ra.

Cách tốt nhất để làm điều này là thử nghiệm.

Thử và thử

“Tất cả cuộc sống là một phép thứ. Bạn thử càng nhiều thì càng tốt.” –Ralph Waldo Emerson

Các nghiên cứu về hạnh phúc chỉ ra rằng khả năng mường tượng tương lai của chúng ta hoàn toàn vô dụng trong việc giúp ta xác định điều gì sẽ khiến chúng ta hạnh phúc.

Bởi vì trí tưởng tượng của chúng ta làm được rất nhiều thứ, chúng ta phụ thuộc vào nó ngay cả trong tình huống nó vô dụng. Thay vì dành thời gian để nghĩ xem cuộc đời ta sẽ ra sao, chúng ta nên thử nghiệm nó và nhìn đúng bản chất.

Dù đó là đổi nghề, áp dụng một tư duy mới hay bất kỳ thứ gì khác, chúng ta điều có thể thử tự mình kiểm tra.

Chúng ta có thể thiết lập các thử nghiệm để xem chúng ta thích từng thứ như thế nào. Làm điều này liên tục và nhất quán sẽ dẫn ta đến điều mà chúng ta muốn mình muốn.

Ví dụ, sau khi xem phim ta đột nhiên muốn trở thành một diễn viên. Phải đến khi đi học diễn xuất và đi thử vai ta mới có thể thật sự biết được là mình có thích diễn xuất hay không. Diễn đi diễn lại một phân cảnh, bị đoàn làm phim từ chối, phải liên tục thay đổi cảm xúc,… Bạn chỉ có thể thật sự hiểu những điều bằng những trải nghiệm trực tiếp.

Trải nghiệm trực tiếp giúp ta tập trung vào con đường đúng đắn hơn của cuộc sống. Lúc đầu con đường lấp lánh có thể trông đẹp hơn, nhưng khi bắt đầu bước đi chúng ta sẽ thấy những cái giá phải trả: tình bạn hời hợt, kết thêm kẻ thù, tầm quan trọng của may mắn (vốn hay bị xem nhẹ) và những chi tiết nhỏ khác thường ít được nhắc đến.

Chúng ta càng ý thức về điều này, càng nhiều mong muốn sẽ xuất phát từ trải nghiệm của chính chúng ta thay vì những ảnh hưởng của bên ngoài. Chúng ta càng chú ý đến trải nghiệm của mình, chúng ta càng có thể xác định rõ ràng những gì chúng ta muốn.

Xem thêm: Xe Oto Đồ Chơi Trẻ Em, Ô Tô Cho Bé Nhập Khẩu, Xe Đồ Chơi Cho Bé

Tập trung vào trải nghiệm của chính mình giúp chúng ta tránh được những mâu thuẫn không cần thiết. Khi tập trung vào thứ cần làm bạn sẽ không còn bị xao nhãng vì muốn trở thành anh hùng hay trung tâm vũ trụ nữa.

Antoine de Saint-Exupery miêu tả Guillaumet, một người bạn nổi tiếng vì sự dũng cảm trong những tình huống hiểm nguy:

“Khi chúng ta bàn về sự dũng cảm của anh ấy, Guillaumet sẽ nhún vai. Nhưng moi móc sự khiêm tốn đó cũng sai. Anh ấy vượt xa phẩm hạnh tầm thường đó.

Anh ấy nhún vai vì anh ấy không phải một kẻ ngốc. Anh ấy biết khi một người đàn ông bị cuốn vào điều gì họ sẽ không còn sợ nữa. Chúng ta chỉ sợ hãi những gì chưa biết. Nhưng khi chúng ta bắt đầu đối mặt với chúng, nỗi sợ trở nên hữu hình.”

Cam kết thử nghiệm để gia tăng trải nghiệm trực tiếp là cam kết đối mặt với những điều chưa biết. Đó là một cam kết giúp làm giảm nỗi sợ do trí tưởng tượng của chúng ta. Quan trọng không phải là nhìn thấy nỗi sợ bao nhiêu lần, quan trọng là ta dám tiến về phía trước.

“Việc tiến lên một bước làm thay đổi một người. Rồi thêm một bước nữa. Chúng là những bước giống nhau, những bạn phải bước.” Antoine de Saint-Exupery, Wind, Sand and Stars (Gió, Cát và Sao)

Chấm điểm bên trong

“Câu hỏi lớn về cách mọi người ứng xử là liệu họ có được chấm điểm bên trong hay chấm điểm bên ngoài. Sẽ hữu ích nếu bạn có thể hài lòng với thẻ điểm ở chính bên trong bạn.

Khi bàn về vấn đế này, tôi hay nói: “Nhìn này, bạn có muốn trở thành người tình tuyệt vời nhất thế giới nhưng mọi người nghĩ bạn là một người tình tồi tệ không? Hay bạn muốn làm một người tình tồi nhưng cả thế giới lại nghĩ bạn là một người tình hoàn hảo?” Cha tôi, một người tự chấm điểm một trăm phần trăm. Ông ấy là một người cởi mở. Ông chẳng quan tâm người khác nghĩ gì.” – Warren Buffet.

Nếu chúng ta không suy nghĩ cẩn trọng xem ta muốn mình muốn gì, những nhà quảng cáo và người xung quanh sẽ chi phối nguyện vọng của chúng ta. Đây là lý do vì sao chúng ta bắt buộc phải tập trung vào những gì ta có thể gặt hái được từ những thử nghiệm này.

Chúng ta cần một cách để đo lường bản thân để người khác không thể can thiệp vào giá trị của chúng ta.

Hãy tưởng tượng một vận động viên marathon và một vận động viên chạy nước rút chạy song song nhau. Người ta sẽ cười anh chàng marathon nếu anh cho rằng họ đang ở cùng một cuộc đua. Cái tôi của anh chàng chạy nước rút được thổi phồng. Cả hai sẽ cùng thay đổi tốc độ chạy.

Đó là chuyện có thể xảy ra với chúng ta nếu như ta dùng sai thẻ điểm. Chúng ta thấy người khác làm nhiều hơn mình. Chúng ta quên rằng họ đã làm điều đó 10 năm hoặc chúng ta không nhìn thấy những gì họ đánh đổi.

Chấm điểm bên trong cho phép chúng ta tôn trọng trải nghiệm trực tiếp của mình bằng cách biến mục đích của ta trở thành mục đích trung tâm và mục đích cuối cùng, ngăn ta xao nhãng vì quảng cáo và các chương trình TV.

Tập trung vào những trải nghiệm và chấm điểm bản thân làm nhỏ lại những tiếng ồn ào từ bên ngoài và tăng sự tôn trọng với chính chúng ta. Chúng ta học được cách tin tưởng vào thực tế của mình thay vì lời than khóc của đám đông sợ hãi. Chúng ta có được khả năng giữ vững đường chạy và thay đổi lộ trình khi cảm thấy cần thiết.

Tất cả những điều này giúp đưa trải nghiệm của chúng ta trở nên gần gũi hơn với tâm hồn mình. Sau cùng thì chúng ta đều muốn đánh giá bản thân bằng những gì ta làm hơn những kết quả mà ta đạt được.