Bố tổng tài của bé dễ thương

Bạch Tô đùng một phát ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy ánh nhìn của Lâm Lập thì cô hơi khựng lại một chút.Bạch tô buông đũa xuống sau đó mới nói với Lâm Lập: “Thật sự là ngon lắm đó.Nào, anh Lâm nạp năng lượng thử đi.Tôi ko tiện sử dụng đũa của tôi gắp cho anh, anh từ bỏ gắp nhé.”Lâm Lập không nói chuyện, cũng không hễ đũa.Hắn chỉ rứa cốc nước chanh cốt lên tiếp đến uống một hơi không còn hơn nửa cốc.Đúng lúc này, thư ký xinh đẹp nhất của Lâm Lập lờ lững đi từ ko kể cửa vào.Rõ ràng cô ta vừa vào cửa đã bị mùi cay nồng của cá nướng tạo nên phải che mũi lại.Cá, lẩu thuộc với những loại bún canh thực ra đều giống như nhau, đông đảo là đều loại đồ ăn khi ăn sâu vào thì thấy mùi hương vị cực kỳ thơm, ăn uống rất ngon.Thế nhưng còn nếu không ăn thì chỉ cảm xúc mùi vị nhưng mà nó lan ra vô cùng hắc.Dù sao sau thời điểm ăn một giở cá nướng xuất xắc lẩu thì lúc trở về nhà đều đề nghị tắm gội kỹ càng đến từng sợi tơ kẽ tóc.Mùi vị của chính nó quá nồng, bám hết lên người!Thư cam kết nhìn không chớp mắt sau đó đi tới bên cạnh Lâm Lập, ghé tai nói cùng với Lâm Lập điều gì đó, vẻ mặt siêu nghiêm túc.Bạch đánh ngồi ở đối diện ăn cá nướng cũng ko nghe thấy gì cả.Cô cũng chẳng ao ước nghe.Cô chỉ thấy Lâm Lập gật đồng ý xem như sẽ biết sau đó sẵn sàng kêu thư ký kết ra ngoài.Thế nhưng bây giờ thư ký lại khá cau mày.Cô ta trực tiếp cố một đôi đũa còn thừa sống trên bàn lên tiếp đến chặn đôi đũa vẫn gắp cá của Bạch sơn lại.Bạch tô muốn tiếp tục gắp cá thế nhưng sức của kẻ địch khá mạnh bạo nên cô bắt buộc động bịt được.“Cô này, giả dụ như cô thích ăn cá thì có thể ngồi xuống, họ gọi thêm vài bé nữa rồi thuộc ăn.”Bạch Tô tương đối mỉm cười nói.“Có bắt buộc cô cụ ý không? Cô tới phần nhiều nơi quỷ quái như thế này, lại còn sử dụng đũa ăn cái các loại đồ quỷ quái như thế này nữa!”“Sao lại là thứ quỷ quái? Là cá nướng mà.”Bên trên cá nướng đỏ ớt là ớt, là các loại mà không bắt buộc ăn chỉ cần nhìn thôi cũng thấy dạ dày nhức rồi.Bạch Tô cho là ý của thư ký mong mỏi nói tránh việc để Lâm Lập ăn cá nướng cay như vậy này vậy cho nên cô bắt đầu cố ý giải thích.Kết quả, thư ký lại khó tính nói: “Anh Lâm phân vân dùng đãu, có phải cô gắng ý để anh Lâm ngồi quan sát cô ăn không?”Nói ngừng câu kia cô ta tức tốc quay sang quan sát Lâm Lập.“Anh Lâm, tôi góp anh rút xương cá.”Lâm Lập vẫn nở một nụ cười bao dung: “Không sao.”Nói dứt hắn khoát khoát tay, nói với thư ký: “Làm theo bọn họ vừa nói, cô về công ty truyền lại lệnh là được rồi.”Thư ký vì chưng dự, cơ hội cô ta nhìn về phía Bạch tô thì vẫn là ánh mắt chướng đôi mắt như cũ.Nếu như góc nhìn của cô ta là 1 trong dao thì chắc hẳn rằng đã đâm Bạch sơn cả trăm yếu rồi.Thế nhưng mà Lâm Lập đang lên tiếng, cô ta bắt buộc không đi.Cô ta chỉ có thể tức giận trừng ánh mắt Bạch đánh một cái sau đó rời đi.Nhưng mà… tuy nhiên cô thư ký đó đã rời đi mặc dù thế Bạch đánh lại quan yếu nào mà thản nhiên thường xuyên ăn cá được nữa.Nói cầm cố nào thì Lâm Lập cũng đã từng giúp sức cô, cho dù bây chừ Lâm Lập gồm chỉnh Phó Vân Tiêu ở thời gian nhạy cảm như thế này thì xem về tình về lý Bạch tô cũng tránh việc quá đáng như thế.Chọn ăn cá nướng, hotline phần cá nướng cay nhấy.Bạch tô lại còn lý giải rằng tại cô khôn xiết thích ăn uống cá nướng, khẩu vị của cô lại còn yêu cầu rất cay.Thế nhưng hiện thời cô thư cam kết kia sẽ nói ra vấn đề Lâm Lập phân vân dùng đũa thì Bạch tô cũng không thể liên tiếp ăn được nữa.Bạch Tô hơi ngượng ngùng nói một câu: “Anh Lâm, bọn họ đổi nơi khác nhé.Tôi mời anh lại trường đoản cú đầu.“Không sao đâu.”Lâm Lập khẽ cười.“Vậy tôi cũng không ăn uống nữa, tôi gửi anh tới nơi khác thay đổi không khí vậy.”Xung quanh, mỗi bàn đều là 1 trong mùi hương hết sức nồng.Mặc dù cấp thiết nói không khí rất ngột ngạt và khó thở để diễn đạt thế tuy thế vẫn cả cảm hứng mùi hương lởn vởn xung quanh.Không thích hợp với khí hóa học của Lâm Lập.Lần này Lâm Lập không từ chối, hắn chậm rì rì đứng dậy một bí quyết nho nhã, nói: “Vậy cô Bạch lại đề nghị dẫn con đường rồi.”Bạch sơn ngượng nhùng đứng dậy kế tiếp đi ra ngoài.Co mặc dù hai người có ăn cá nướng hay là không thì hiện giờ trên bạn họ ám toàn mùi hương cá nướng, không phù hợp tới đầy đủ nơi như quán cà phê hay chống trà.Tóm lại tất cả những vị trí yên tĩnh để nói chuyện đều không mê thích hợp.Chỉ có thể tìm một nơi thoáng rộng đợi hương thơm cá trên người tản đi hết thì mới có thể được.Bạch sơn suy đi suy nghĩ lại cảnh giác xong thì lại càng thấy ngượng ngùng hơn: “Xin lỗi anh Lâm, giả dụ anh không phải lo ngại thì họ chỉ hoàn toàn có thể đi dạo trong khu dã ngoại công viên được thôi.”Lâm Lập không từ chối, hắn vẫn gật đầu đồng ý nói “được” như cũ.Bạch Tô và Lâm Lập liền đi về phía công viên, bây giờ… qua lời nhắc nhở khi nãy của cô ý thư ký thì Bạch sơn cũng cảm thấy hành động vừa rồi của bản thân có chút ấu trĩ.Sau lúc vào cổng công viên, đúng vào lúc thấy chỗ buôn bán coca lon.Bạch Tô tải hai lon, cô đưa cho Lâm Lập một lon sau đó tự nhảy một lon cho mình.Vì không thích ngồi cùng trên một mẫu ghế để thì thầm cùng với Lâm Lập buộc phải Bạch Tô chọn lựa cách vừa đi vừa giải thích: “Thật xin lỗi anh Lâm, vừa rồi tôi không lưu ý là anh lần khần dùng đũa.”Lâm Lập cúi đầu chú ý Bạch Tô, ánh nhìn thâm trầm chú ý cô không có chút gì call là hờn giận.“Vậy cô đã không còn giận chưa?”Câu hỏi này càng khiến Bạch tô thấy ngượng ngùng hơn.Vì thế… thực ra tất cả những việc cô làm Lâm Lập đa số biết hết thế nhưng hắn ko hề bộc lộ ra sao?“Tôi cảm giác không hiểu.”Bạch Tô không trả lời thắc mắc cô đã mất giận không của Lâm Lập mà lại cô nói thẳng mọi nghi vấn của mình ra.“Cô không hiểu cái gì thế?”Lâm Lập hỏi.“Nếu anh Lâm sẽ biết tôi nuốm ý làm những câu hỏi đó vậy vì sao anh không phòng tôi lại?”Bạch Tô tráng lệ và trang nghiêm nhìn Lâm Lập.Cô bằng lòng cô thật sự không hiểu người bầy ông trước mặt, hắn quá khó hiểu.Thế nhưng lại cô chỉ cần suy xét một chút thôi cũng biết chắc hẳn rằng Lâm Lập sẽ gần cạnh phạt vô cùng cả quyết trên mến trường.Tại sao mang đến lượt cô thì hắn lại kiên trì như thế.Lâm Lập chỉ tương đối cong khóe mồm nở một nụ cười: “Tôi cũng không biết vì sao mình lại không chống cô lại nữa.”Lời nói này khiến Bạch sơn cảm thấy băn khoăn phải nói gì nữa.Cô chỉ hoàn toàn có thể cúi phải chăng đầu.Đúng dịp trong khu dã ngoại công viên có một đôi bạn trẻ đang chơi đùa đuổi bắt nhau đạp xe về phía này.Chàng trai ko hề chăm chú tới Bạch Tô, tới khi phát chỉ ra thì đã không kịp nữa, cậu ấy càng muốn điều hành và kiểm soát thì lại không thể kiểm soát được, dòng xe lao vù vù về phía Bạch Tô.Bạch Tô còn chưa kịp phản ứng, trong khi chỉ trong tíc tắc Lâm Lập đã ôm cô vào lòng, dòng xe và nam giới trai cơ va vào Lâm Lập thì bắn sang một bên.Chàng trai kia vấp ngã sõng soài cùng bề mặt đâu, cô tình nhân vội kim cương chạy tới đỡ cậu ấy dậy.Lúc Bạch đánh định thần lại thì đã có tương đối nhiều người vây quanh bọn họ.Vệ sĩ của Lâm Lập vây quanh tiếp nối một bạn dẫn đầu lo ngại cầm điện thoại cảm ứng lên mong muốn gọi bác sỹ..